Đệ tam thập cửu chương: Đi du lịch.
Cuộc sống trôi qua một cách yên ả, trải qua những ngày bình yên, nỗi lo lắng của Tề Nhạc mới dần dần tiêu tan, chân của Tề Chương cũng đã chậm chậm đỡ hơn. Đã lâu lắm rồi nụ cười mới xuất hiện trên gương mặt Tề Nhạc, y đã có thể tin tưởng bọn hắn sẽ có thể ở bên nhau cả đời. Đến lúc Tề Chương tháo thạch cao, bọn hắn đã yên ổn sống cạnh nhau được một tháng, không ai quấy nhiễu bọn hắn, không ai phát hiện ra tung tích bọn hắn, cha cũng không tìm ra chỗ này, khi đó Tề Nhạc mới yên tâm, bọn họ đã đến một nơi tuyệt đối an toàn, bọn hắn có thể yên ổn sinh sống phát triển cuộc đời ở đây, sống an bình cả đời.
Vết thương ở chân Tề Chương đã biến chuyển tốt, hơn nữa, khoảng thời gian bọn hắn phải trốn chui trốn lủi đã hết, có thể tự do tự tại ở bên ngoài rồi, Tề Nhạc muốn đến tham quan một khu danh thắng, sau đó bắt đầu một cuộc sống bình thường, bọn hắn đã nộp đơn nhập học, trường học cũng đã tiếp nhận rồi, bọn hắn sau khi trải qua một kỳ nghỉ ngắn ngày, sẽ đi học lại, bắt đầu một cuộc sống mới.
Tay trong tay tiêu sái đi trên đường, giống như đang tản bộ, hiện tại bọn hắn cảm thấy rất an toàn, cười vô cùng vui vẻ, rốt cuộc lại có thể sống bên nhau, bọn hắn nắm chặt tay không buông lơi, cảm nhận ánh mặt trời, hưởng thụ cuộc sống bình thường này.
Trên người không mặc hàng hiệu, cũng không có tài xế đưa đón, mỗi ngày sẽ đến khu chợ gần đó mua thức ăn, trên mâm cơm mỗi ngày cũng chỉ có hai món ăn một món canh, nhưng lại thấy rất thư thả, rất đầy đủ, cuộc sống như vậy, bọn hắn cảm thấy rất tuyệt, cho dù Tề Chương đang không ngừng tìm đủ mọi cách kiếm tiền, dần dần tích lũy tiền bạc, nhưng Tề Nhạc lại thực thích cuộc sống mộc mạc như thế này, một cuộc sống bình thường, một cuộc sống thật sự.
Tề Chương lắc lắc tay Tề Nhạc.
“Ca, chúng ta đi mua hai cái chân gà về ăn đi, chân ta vừa mới khỏe, cần được bồi bổ nhiều nhiều.”
Tề Nhạc cười nhẹ, nhiều lúc Tề Chương hay làm nũng giống y như con nít, ai lại có thể nghĩ rằng một kẻ mạnh mẽ như vậy, một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất như vậy cũng có những lúc làm nũng với y giống như con nít đâu.
Đến siêu thị mua chân gà, Tề Chương không còn tiêu tiền như nước, Tề Nhạc cũng học cách tính toán tỉ mỉ, tuy rằng chuyện tiền bạc không phải là vấn đề lớn, nhưng bọn hắn đâu phải sống thế này cả đời, Tề Chương nói muốn khiến cho y hạnh phúc, bọn hắn sống cả đời ở bên nhau, vài năm đầu chịu khổ chút cũng không sao, chỉ cần có thể ở bên nhau, cho dù có cùng nhau chịu khổ, cũng cảm thấy thật hạnh phúc.
Quyết định cuối tuần đến tham quan khu danh thắng, tràn đầy khí thế chuẩn bị, sau khi trở về bọn hắn sẽ đi học lại, trước tiên phải học đại học cho xong, sau đó sẽ bước chân vào đời cố gắng làm việc, tương lai đều đã tính toán chu toàn, con đường phía trước tuy rằng sẽ rất bình lặng, nhưng vô cùng tươi đẹp.
Ban đêm, Tề Nhạc nằm trong lòng Tề Chương, bên tai là thanh âm trầm ấm của Tề Chương, bàn tay hắn ở sau lưng nhẹ nhàng từ từ vỗ về y ngủ, Tề Nhạc rất thích Tề Chương dỗ dành y đi ngủ, cảm giác rất dễ chịu, giống như y là vật báu của Tề Chương, Tề Chương dịu dàng yêu thương, nằm trong lòng hắn, luôn ngủ rất ngon.
“Trước hết chúng ta phải tốt nghiệp đại học, sau đó, ta sẽ đi phỏng vấn ở các công ty, từ thấp lên cao, học cách bọn họ quản lý công ty, tìm một cơ hội thích hợp, ta sẽ tự mình mở một công ty, làm công cho người khác không bằng mình tự mở một công ty riêng, ta sẽ từ từ trở nên hùng mạnh, ngươi hãy yên tâm mà theo đuổi hội họa, tìm gặp một thầy giáo thật giỏi, ngươi hãy trở thành học trò của người đó, ta sẽ mở cho ngươi một phòng tranh riêng, đem ngươi trở thành huyền thoại của giới hội họa, trở thành một bậc thầy hội họa trẻ tuổi nhất, nổi tiếng như picasso vậy. Khi nào chúng ta có tiền, sẽ đi mua một căn nhà lớn, chúng ta có thư viện chung, ta sẽ xây cho ngươi một phòng vẽ tranh thật lớn, còn định sẽ xây một căn phòng lớn để treo tranh của ngươi, trang trí phòng trưng bày tranh của chúng ta theo phong cách ngươi thích, ta muốn trên tường sẽ treo đầy tác phẩm của ngươi, khi nào có khách đến, ta sẽ khoe với bọn họ người yêu của ta tài năng như thế nào. Chúng ta không cần nói mình là anh em, chúng ta là người yêu của nhau, là bạn đời, là người mà chúng ta muốn sống bên nhau cả cuộc đời, thật khó khăn mới có thể ở cạnh nhau, ta muốn tuyên bố với mọi người, ta yêu ngươi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù có người không hiểu được tình yêu của chúng ta, nhưng chúng ta cảm thấy vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi.
Đến lúc chúng ta đã ba mươi tuổi, ta muốn phát triển công ty thành một tập đoàn xuyên quốc gia, ta muốn mua cho ngươi một căn biệt thự, đằng trước là một khu vườn, phía sau sẽ có bể bơi, nằm ở một nơi có quang cảnh thật đẹp, đến lúc đó, khi chúng ta đi nghỉ phép ở đó, chỉ để lại ba bốn người giúp việc quét tước làm vệ sinh, sẽ không quấy rầy khoảng thời gian ngọt ngào của chúng ta với nhau. Ta sẽ mua cho ngươi chiếc xe mà ngươi thích, người muốn đi đâu cũng được, nhưng lúc nào ngươi muốn đi đến một nơi xa, phải nói trước với ta, ta sẽ thu xếp thời gian để đi cùng ngươi, ca, chúng ta sẽ rất hạnh phúc, rất vui vẻ.
May mắn chúng ta không phải long phượng thai ( song sinh trai- gái), chúng ta không cần lo lắng chuyện sẽ sinh con, khiến cho tội nghiệt của chúng ta càng nặng, chúng ta ở bên nhau cả đời, chúng ta không cần thu nhận con nuôi, chỉ có thế giới có riêng hai chúng ta, dù đến lúc chúng ta đã già đi, già đến mức trở thành những ông già vô dụng, chúng ta cũng sẽ nắm tay nhau đi ngắm hoàng hôn. Ngươi đi không được, ta sẽ cõng ngươi, ta đi không được, người sẽ dùng xe lăn đẩy ta đi, chúng ta sinh cùng nhau, thì cũng chết cùng nhau, ta sẽ cho ngươi một cuộc sống sung túc, cả đời không phải lo lắng chuyện gì, ta sẽ không làm chuyện xằng bậy có tình nhân ở ngoài, ta sẽ yêu ngươi cả đời, đem tất cả tài sản đi làm từ thiện, khi chúng ta chết đi sẽ không phải lo lắng vấn đề người thừa kế tài sản. Sau đó, chúng ta sẽ chôn chung một mộ, thật sự ở bên nhau, chúng ta cả đời này, sẽ thật viên mãn, cho nên, ca ca, mỗi ngày ngươi phải đều thật vui vẻ, chỉ khi nhìn thấy gương mặt tươi cười của ngươi, ta mới có động lực, đừng lo lắng về những kẻ kia, chúng ta ra đời cùng nhau, ai cũng không chia rẽ được chúng ta, cho dù chết đi, tro cốt chúng ta cũng sẽ trộn lẫn cùng một chỗ, thật sự sống chết không rời.”
Tề Nhạc mỉm cười trong mơ, đây chính là cuộc đời của bọn hắn, y kỳ vọng, y tin Tề Chương nhất định sẽ làm được, bọn hắn dù chết sẽ không xa nhau, đây là mong muốn của y, bên tai vang lên lời thề của hắn, kế hoạch cho tương lai của hắn, một viễn cảnh tươi đẹp, y tin bọn hắn có thể làm được.
Tề Chương cúi đầu hôn lên tai Tề Nhạc, y đang ngủ, nhưng vẫn mỉm cười, xem ra, Tề Nhạc đang rất vui vẻ, chỉ cần bọn hắn có thể ở bên nhau, Tề Nhạc đã rất vui rồi. Thật vất vả mới được ở bên nhau, vượt qua nhiều khó khăn, tin tưởng bọn hắn đã qua thời kỳ gian khổ rồi, ông trời nhất định sẽ đối xử tốt với hai anh em bọn hắn, bọn họ không làm chuyện gây hại đến ai, chỉ là muốn được ở bên nhau, ông trời nhất định sẽ thỏa nguyện bọn hắn.
Nhảy xuống xem, trước mặt là khung cảnh chốn thâm sơn vô tận, đường nhỏ quanh co, có rất nhiều cây cối hoa cỏ, trong không khí xen lẫn hương hoa cỏ, khiến tâm tình của Tề Nhạc rất dễ chịu, nhìn khu du lịch có vài phần tịch mịch, vài phần thần bí, Tề Nhạc nóng lòng muốn tham quan, muốn được ngắm nhìn, đi qua cửa chùa, là một khung cảnh rất đẹp. Nơi này là khu du lịch trọng điểm quốc gia, cảnh sắc rất đẹp, vì bây giờ không phải là ngày nghỉ lễ, nên khách du lịch đến tham quan rất ít, còn chưa đi vào núi, đứng từ xa nhìn lên núi cao bàng bạc hùng vĩ, khiến lòng người thật lay động. Trên núi có một ngôi chùa lớn, rất nhiều khách hành hương đến nơi này dâng hương, nếu đi bộ để du ngoạn, ít nhất phải mất hai ngày, bọn hắn có thể chọn nơi có cảnh đẹp, dạo chơi một ngày, ngủ lại một đêm, sau đó sáng sớm lên núi ngắm mặt trời mọc, chiều trở về, thứ hai đến trường, lịch trình rất gấp gáp.
Tề Chương đeo ba lô trên lưng, một tay kéo Tề Nhạc, đi theo đám người thưa thớt đang đi, đi qua cửa chùa, hiện ra một con đường rất lớn, hai bên đường có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, phía sau đám hoa cỏ là rừng trúc cao lớn, chậm rãi đi lên núi, con đường lớn lại mở ra rất nhiều con đường nhỏ khác, ở mỗi con đường nhỏ đều có lời ghi chú, nói cho mọi người biết con đường này hướng đi như thế nào, dường như mỗi con đường nhỏ sẽ dẫn mọi người đến một nơi huyền bí, quanh co, càng lúc càng xa, có rất nhiều người đứng trước cổng vào con đường nhỏ, không biết phải đi bên nào, đắn đo, muốn đến nơi có phong cảnh đẹp nhất, nhưng lại sợ bỏ lỡ cảnh đẹp ở con đường khác.
“Nơi này chín khúc mười tám đoạn, mỗi một con đường nhỏ có cảnh vật khác nhau, đều rất đẹp, đường đi đến mọi nơi cũng không giống nhau, nhưng ở đây có một đặc điểm, cho dù đường đi có xa thế nào, dù có bao nhiêu con đường, cuối cùng đích đến cũng chỉ có một, chính là Tu viện Vạn Phật, mọi nơi tụ hợp về một nơi, chính là mang ý nghĩa “vạn Phật quy tông “.
Tề Chương huyên thuyên với Tề Nhạc, Tề Nhạc cau mày nhìn con đường nhỏ phía trước, y không biết phải đi thế nào.
Tề Chương cười, đưa cho Tề Nhạc một chai nước khoáng trống không.
“Ta biết ngay ngươi nhất định lại rầu rĩ mà, không biết đường đi thế nào, ta đã chuẩn bị cho ngươi một cái chai rồi, ngươi từng nghe câu thuận theo ý trời rồi chứ, cứ thong thả mà đi, cứ nhìn miệng bình chỉ hướng nào, thì chúng ta sẽ đi theo hướng đó lên núi, dù sao cuối cùng chúng ta cũng đến được Tu viện vạn Phật, cho dù là đi đến sau núi, hay là đi vòng lại.”
Tề Nhạc xoay xoay cái chai, bốn con mắt nhìn chăm chú, rất nhanh tìm được một con đường nhỏ bên trái, trên cửa vào của con đường nhỏ có viết, đến con đường sinh tử, băng qua điện Diêm La, sẽ đến được Tu viện Vạn Phật.
Tề Nhạc nhìn Tề Chương với vẻ kỳ quái, con đường nhỏ này rốt cuộc là cái gì đây, sao lại khiến người ta cảm thấy thật u ám kinh dị.
Tề Chương cười lớn, nơi này còn có điện Diêm La, ở đây là một ngôi chùa lớn, nói mọi người không được làm chuyện sai trái, không làm điều ác, xem dưới mười tám tầng địa ngục là như thế nào, nói với mọi người nếu chịu tích đức làm việc thiện, sau khi chết đi sẽ không phải chịu đau khổ. Xem cũng thú vị. Mặc dù là người chủ trương vô thần, nhưng vẫn tò mò, chung quy muốn biết khung cảnh dưới địa ngục là như thế nào.
Kéo Tề Nhạc đi về phía trước, con đường này rất ít người qua lại, hai anh em họ thoải mái dạo bước, con đường nhỏ thực bằng phẳng, cho dù đi lên núi, cũng không có cảm giác đường lên núi khó khăn, con đường được xây rất bằng phẳng, quang cảnh hai bên đường thực mê người, đứng trên ngọn núi, mới thấy nơi này nhiệt độ khác biệt thế nào, trong thành phố rất nóng nực, còn ở đây, cây cối rậm rạp, hương hoa tiếng chim, phải mặc thêm áo khoác mới đủ ấm.
Hai bên con đường nhỏ còn có một dãy ghế dựa dài cho mọi người dừng chân nghỉ ngơi, rất ít người nên rất yên bình, thi thoảng còn có thể nghe thấy tiếng chim hót du dương, rừng trúc trùng trùng điệp điệp là cây xanh, gió thổi ngang qua, tinh thần phấn chấn hẳn.
“Phía sau ngọn núi này là một dãy khu biệt thự, bởi vì phong cảnh nơi đây rất đẹp, có rất nhiều người có tiền đến đây xây biệt thự, thực thích hợp để nghỉ ngơi, ta biết rõ ông ta không mua biệt thự ở đây, thế lực của ông ta cũng chưa vươn tới nơi này, nên ta mới yên tâm dừng chân ở nơi này, không cần lo lắng sẽ thấy ông ta hay thuộc hạ của ông ta.”
Tề Chương nắm chặt tay y, nhìn y cười cười.
“Chờ chúng ta có tiền, sẽ mua thật nhiều biệt thự ở sau núi, lúc nào muốn cũng có thể lên núi ngắm cảnh, bất cứ khi nào lên núi, chỉ cần mở cửa sổ ra, là có thể hòa mình vào thiên nhiên, ngươi không phải thích sống an nhàn sao, nơi nay rất thích hợp với cuộc sống của ngươi.”
Tề Nhạc kéo chặt tay hắn, nhìn hắn cười.
“Cho dù là một nơi tuyệt đẹp, nhưng nếu không có ngươi ở bên cạnh ta, thì cũng không còn thấy đẹp nữa.”
Lòng Tề Chương cảm thấy vô cùng hạnh phúc, kéo chặt tay y, bọn hắn cứ nắm chặt tay nhau như vậy, cả đời không rời xa nhau, đi khắp thế giới ngắm tất cả cảnh sắc mỹ lệ, đó là ước mơ lớn nhất của hắn.

